Từ Đảo Ngọc, những hồn thiêng trở về quê mẹ | Tháng Bảy 23, 2017

(Sự kiện) - (THO) - Phú Quốc - hòn đảo xinh đẹp nằm ở vùng biển phía Tây Nam của Tổ quốc, được mệnh danh là Đảo Ngọc, một đô thị du lịch danh tiếng của Việt Nam. Nơi đây còn nổi tiếng bởi có một nhà tù được lập ra từ thời Pháp thuộc, một “địa ngục trần gian” từng giam giữ, tra tấn dã man 40.000 tù nhân chính trị các thời kỳ, trong đó có nhiều người con quê hương Thanh Hóa.

Tại Nghĩa trang liệt sĩ Dương Đông, đảo Phú Quốc hiện có 3.309 ngôi mộ cá nhân và 3 ngôi mộ tập thể; riêng tỉnh Thanh Hóa có 131 mộ. Mới đây Ban Liên lạc Cựu chiến binh (CCB) Hải quân tỉnh Thanh Hóa đã tổ chức chuyến đi ra đảo Phú Quốc để đưa 17 hài cốt liệt sĩ về quê hương. Chúng tôi đã vinh dự được tham gia trong hành trình ấy.

Việc làm thủ tục di dời hài cốt liệt sĩ phải mất nhiều thời gian công sức, ra đảo Phú Quốc đường sá xa xôi nhiều chặng và khá tốn kém, nên nhiều năm qua, những gia đình nghèo, neo đơn không đủ điều kiện kinh tế và nhân lực để vào tận nơi đưa hài cốt liệt sĩ về. Có những gia đình liệt sĩ chỉ còn mẹ già, hoặc cha mẹ anh em ruột không còn ai, có gia đình thì nghèo túng, thân nhân liệt sĩ phiêu tán làm ăn xa, nên dù rất mong muốn họ vẫn chưa thể đưa hài cốt liệt sĩ về. Nhằm hỗ trợ các gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn đưa hài cốt liệt sĩ từ Phú Quốc về, Ban Liên lạc CCB Hải quân Thanh Hóa đã đứng ra kêu gọi các tổ chức, cá nhân ủng hộ nguồn kinh phí để thực hiện công việc “Đền ơn đáp nghĩa” và tổ chức đoàn đi vào tận nơi đưa hài cốt đồng đội về quê hương.

 

Ba rưỡi sáng chúng tôi lên đường với đoàn đi 10 người, chiếc xe ô tô được thiết kế riêng một giá sắt vững chãi để chở hài cốt trên chặng về. Sau 5 ngày đường, chúng tôi có mặt tại TP Rạch Giá. Được sự giúp đỡ tận tình của giám đốc Đặng Hồng Sơn và cán bộ, nhân viên các phòng, ban của Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh Kiên Giang, đoàn đã nhanh chóng hoàn thiện các thủ tục di chuyển hài cốt liệt sĩ theo quy định. Đoàn tiếp tục lên đường đến Hà Tiên để đi tàu ra Phú Quốc.

Sau một chặng đường dài vượt qua hàng chục tỉnh, thành duyên hải bằng đường bộ và ba tiếng đồng hồ đi tàu biển, chúng tôi đã đặt chân lên đảo Phú Quốc. Nơi đây, qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ và chiến tranh biên giới phía Tây Nam, đã có biết bao chiến sĩ cách mạng trung kiên bị tù đày, bức hại, hy sinh. Hàng ngàn liệt sĩ vẫn còn nằm lại trên đảo Ngọc này suốt mấy chục năm qua mà chưa được về quê mẹ.

Việc đầu tiên sau khi đoàn có mặt tại Phú Quốc là đến Nghĩa trang Dương Đông để dâng hương cho các anh hùng liệt sĩ.  17 ngôi mộ được di dời về quê hương Thanh Hóa trong dịp này là những cán bộ, chiến sĩ hy sinh trong thời kỳ chiến tranh biên giới Tây Nam, giúp nước bạn Campuchia diệt trừ chế độ Pôn pốt Iêng xa ri – thảm họa diệt chủng của loài người. Các đồng chí hy sinh được đưa về lần này đều ở các đơn vị thuộc quân chủng hải quân: Lữ đoàn 126, 101 đặc công, Lữ đoàn 171 cơ động, Vùng 5…, hầu hết là quê miền biển: Tĩnh Gia, Quảng Xương, Hậu Lộc, Hoằng Hóa, Nga Sơn…

Dưới trời Phú Quốc lồng lộng nắng và gió, những ngôi mộ ốp đá trắng xếp ngay hàng thẳng lối, giống như những hàng quân trong đội ngũ duyệt binh. Những đóa sen trên mộ rạng ngời lên màu hồng phấn, những nén nhang rưng rưng khói tỏa… Nhìn về phía trước nghĩa trang, biển xanh mênh mang hòa với màu trời bát ngát, một khung cảnh thật yên bình, khoáng đạt. Các bác, các anh đã nằm lại nơi đây suốt hàng chục năm qua, được cán bộ, quân và dân đảo Phú Quốc chăm nom hương khói. Hôm nay, rất nhiều đồng đội, đồng hương, con cháu đã có mặt  để đưa đón các bác, các anh về quê mẹ.

Đến bên từng phần mộ chuẩn bị được cất bốc di dời, CCB Nguyễn Văn Hạnh thay mặt đoàn CCB hải quân Thanh Hóa  khấn hương hồn các liệt sĩ xin đưa các anh về. Không theo khuôn mẫu các bài văn khấn thông thường, ông Hạnh nói với đồng đội nằm dưới mộ mà như đang nói chuyện với người còn sống: “Anh Hải, anh Cát, anh Hồng ơi!… Đất nước hòa bình thống nhất từ lâu, nhưng gia đình còn nhiều khó khăn, lại xa xôi cách trở nên mãi đến bây giờ mới có điều kiện vào đây đón  các anh về. Xin các anh vui vẻ mỉm cười nơi chín suối mà đại xá cho sự chậm trễ này. Ngày mai đúng giờ tốt ngày lành, chúng tôi xin đưa linh cốt của các anh lên để về với quê hương, với  anh em thân tộc nhé!” Chỉ mấy lời mộc mạc vậy thôi, mà ai cũng rưng rưng nước mắt. Chị Nguyễn Thị Lý, em gái của liệt sĩ Nguyễn Minh Hải òa lên khóc sau khi ông Hạnh khấn xong trước phần mộ anh mình.

Bên mộ cha, liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân, anh Nguyễn Viết Trung quê Nga Sơn lặng lẽ sắp đặt mâm lễ. Cha nhập ngũ từ khi anh còn trong bụng mẹ và từ ấy không về, nên anh không được biết mặt cha. Giờ được gặp thì cha chỉ còn là ngôi mộ trắng dưới bóng cây đại già cũng trổ hoa màu trắng giữa nghĩa trang Phú Quốc. Anh bảo: “Mẹ mình còn sống nhưng không dám cho bà đi cùng, vì sợ vào đây bà lại khóc lóc ảnh hưởng sức khỏe”.

Bác Trần Quang Huy, thân nhân của liệt sĩ Trần Văn Hòa kể chuyện: “Năm ấy em tôi mới 16 tuổi thôi, chiến tranh mà, cứ anh nào cao cao một chút mà có tinh thần xung phong thì được nhập ngũ liền. Vào bộ đội cùng đợt với 8 anh em khác, nhưng họ đều về hết, chỉ mình chú ấy không về. Tội nghiệp chú ấy, hy sinh  khi mới có 19 tuổi xuân, chưa kịp yêu, chưa một lần về phép thăm gia đình”. Năm 2003 bác Huy đi tìm mộ em, được Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh  báo địa chỉ phần mộ ở tận Phú Quốc, bác đã đưa mẹ vào thăm một lần, nhưng ngày ấy Nhà nước chưa có chủ trương cho di dời phần mộ liệt sĩ. Chờ đợi đến tận hôm nay, mẹ đã già yếu, nên ông thay mặt gia đình vào đưa di cốt em trai về.

Đến bên ngôi mộ nằm ngay dưới bóng cây đại râm mát,  bác Vũ Xuân Kính ở huyện Quảng Xương reo lên: “Đây rồi! Đây là anh Lữ Trọng Hồng, ở cạnh làng tôi! Ai ngờ vào đây lại gặp đồng hương!” CCB Nguyễn Văn Hạnh cùng quê với liệt sĩ Hồng cho biết: “Gia đình anh Hồng điều kiện khó khăn nên không vào đây được và cũng chưa tin tưởng là anh còn phần mộ ở trong này. Nhờ anh em truyền hình Thanh Hóa quay lại phần mộ này để xác thực, báo tin cho gia đình mừng!”. Rồi ông rút điện thoại alo ngay cho người nhà liệt sĩ Lữ Trọng Hồng biết tin. Bên kia đầu dây, một giọng hồ hởi vang lên: “Vậy à bác, mừng quá, nhờ bác chụp lại tấm hình ngôi mộ gửi qua zalo cho em với!”.

Những ngày đoàn Thanh Hóa vào cất bốc hài cốt liệt sĩ, ông Bùi Văn Cường cán bộ quản trang vô cùng tất bật. Sau khi rà soát hết toàn bộ hồ sơ đảm bảo theo quy định, ông Cường yên tâm dẫn các đồng đội, thân nhân liệt sĩ lên nghĩa trang, bàn giao từng phần mộ. Hỏi chuyện thì được biết, ông Cường cũng là người quê Thanh Hóa và đã gắn bó với nghĩa trang này suốt 20 năm qua. Những ngày lễ tết, ông thay mặt các gia đình ở quê xa thắp hương cho liêt sĩ. Sống ngay tại nghĩa trang, ông chưa bao giờ có cảm giác nơi đây buồn tẻ, hoang lạnh, bởi đối với ông mỗi ngôi mộ thân thiết như một người anh em. Nên mỗi lần đưa tiễn di cốt các anh về quê, ông vừa vui, vừa buồn, vui vì mừng cho các anh được về với gia đình, quê hương, buồn vì phải chia tay các anh như chia tay một người ruột thịt.

Tại Nghĩa trang Dương Đông, trong buổi sáng thực hiện việc cất bốc di cốt liệt sĩ, chúng tôi gặp nhiều người là đồng hương, đồng đội, người thân của các liệt sĩ hiện đang sinh sống ở Phú Quốc. Nghe tin đưa các bác các anh về, họ đến để thắp nén hương chia tay. Suốt hàng chục năm nằm ở nghĩa trang này, tuy xa quê hương, nhưng phần mộ các liệt sĩ luôn được bà con quê Thanh Hóa sinh sống tại Phú Quốc thường xuyên đến chăm lo hương khói.

Hai mươi chiến sĩ trẻ dưới sự chỉ huy của đồng chí Nguyễn Ngọc Chuyên, Trưởng Ban chính sách Phòng Chính trị, Bộ Tư lệnh hải quân vùng 5, đã hỗ trợ các thân nhân liệt sĩ lần lượt cất bốc 17 hài cốt chu đáo, an toàn trong một buổi sáng. Dưới sự hướng dẫn đầy kinh nghiệm của ông Bùi Văn Cường cán bộ quản trang, các ngôi mộ được mở phần đá ốp phía trên, sau khi đưa di cốt lên, chỉ cần chỉnh sửa một chút lại trả về nguyên vẹn hình dáng ban đầu. Ông Cường nói: “Giữ nguyên phần mộ để khi nào các bác liệt sĩ muốn vào đây thăm đồng đội, thì lại về “ngôi nhà” của mình để ở. Đây cũng là quê hương thứ hai của các bác, giờ các bác đi mây về gió, ra Bắc hay vào Nam cũng đều có quê, có nhà của mình”.

Lễ tiễn đưa hài cốt liệt sĩ về quê  được tổ chức vào buổi sáng hôm sau, với  sự tham gia của lãnh đạo và cán bộ, chiến sĩ Bộ Tư lệnh vùng 5 hải quân.  Một cơn mưa to gió lớn bất chợt ào đến. Qua cửa kính nhà tang lễ nhìn lên nghĩa trang, những ngôi mộ nghiêm trang dưới mưa gió, có lẽ trong giây phút tiễn đưa xúc động này, những người ở lại bên dưới những nấm mồ kia cũng không cầm được nước mắt khi chia tay những đồng đội đã bao năm gắn bó.

Trên suốt chặng đường về, mỗi lần dừng nghỉ, CCB Nguyễn Văn Hạnh lại thay mặt đoàn làm thủ tục “mời” các liệt sĩ ăn sáng, ăn trưa, vẫn cách nói chuyện như với người còn sống. Việc đưa rước hài cốt vì vậy không có vẻ bi lụy đau thương như thường thấy. Người đã khuất dù chỉ hiển hiện trong phần di cốt phủ màu cờ đỏ, nhưng đối với đồng đội, họ vẫn tồn tại thân thuộc như lúc đang còn sống. Trong suốt hành trình, chúng tôi tưởng như các anh luôn có mặt, cùng đồng đội chúc nhau chén rượu quê mang theo, cùng vui cười trong những câu chuyện tếu táo, hài hước và những kỷ niệm đẹp của đời lính, khiến cho suốt dọc đường về, ai nấy đều phấn chấn như được trẻ lại ở cái thời “đường ra trận mùa này đẹp lắm”.

Sau 15 ngày thực hiện chuyến đi, đoàn về đến Trung tâm Hội nghị tỉnh Thanh Hóa. UBND tỉnh Thanh Hóa đã tổ chức lễ tiếp nhận hài cốt liệt sĩ chu đáo, với sự tham gia của đông đảo các đồng chí lãnh đạo tỉnh, các sở, ban, ngành, địa phương. Sau đó, từng phần di cốt được đưa về quê hương, để chính quyền địa phương và gia đình làm lễ mai táng tại nghĩa trang quê nhà.

Cùng những CCB hải quân Thanh Hóa ra đảo Phú Quốc để đưa hài cốt các liệt sĩ về quê hương, tôi mới thấm thía hết nghĩa tình đồng chí, đồng đội, đồng hương, tình thân gia đình và tình đồng bào giữa hai miền Nam – Bắc… Trải nghiệm những cung bậc tình cảm ấy, những người trẻ như chúng tôi mới thấu hiểu được: Vì sao cha ông ta sẵn sàng đổi máu xương vì độc lập, thống nhất nước nhà và vì sự nghiệp quốc tế cao cả. Tuổi mười tám đôi mươi, tạm biệt quê hương gia đình đi làm nhiệm vụ thiêng liêng mà Tổ quốc giao phó, nhiều người chưa được nhìn mặt đứa con thơ sắp chào đời, chưa kịp có mái ấm hạnh phúc riêng tư, thậm chí chưa kịp có mối tình đầu. Ngày trở về, được ôm trọn trong vòng tay của những người  thân, đồng đội của mình, những chàng trai sức vóc “bẻ gãy sừng trâu” năm xưa chỉ còn là những phần di cốt nhẹ bẫng, thậm chí  nhẹ hơn cả khi vừa lọt lòng mẹ. Lúc ra đi, họ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, khi trở về, hương hồn cũng nhẹ nhàng, thanh thản vì từ nay sẽ được an yên trong lòng đất mẹ và cả những người còn sống cũng không còn phải băn khoăn trăn trở vì chưa đưa được các anh về với quê hương yêu dấu.

 

 Bài và ảnh: Mai Hương
(Đài PTTH Thanh Hóa)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@nguyentandung.org
Xem thêm:
Biển đảo, An ninh Quốc phòng, Biển Đông, Sức mạnh quân sự Việt Nam, Thời sự quốc tế, Tin tức thời sự
Home » Thanh hóa » Sự kiện »

(Sự kiện) - (THO) - Phú Quốc - hòn đảo xinh đẹp nằm ở vùng biển phía Tây Nam của Tổ quốc, được mệnh danh là Đảo Ngọc, một đô thị du lịch danh tiếng của Việt Nam. Nơi đây còn nổi tiếng bởi có một nhà tù được lập ra từ thời Pháp thuộc, một “địa ngục trần gian” từng giam giữ, tra tấn dã man 40.000 tù nhân chính trị các thời kỳ, trong đó có nhiều người con quê hương Thanh Hóa.

Tại Nghĩa trang liệt sĩ Dương Đông, đảo Phú Quốc hiện có 3.309 ngôi mộ cá nhân và 3 ngôi mộ tập thể; riêng tỉnh Thanh Hóa có 131 mộ. Mới đây Ban Liên lạc Cựu chiến binh (CCB) Hải quân tỉnh Thanh Hóa đã tổ chức chuyến đi ra đảo Phú Quốc để đưa 17 hài cốt liệt sĩ về quê hương. Chúng tôi đã vinh dự được tham gia trong hành trình ấy.

Việc làm thủ tục di dời hài cốt liệt sĩ phải mất nhiều thời gian công sức, ra đảo Phú Quốc đường sá xa xôi nhiều chặng và khá tốn kém, nên nhiều năm qua, những gia đình nghèo, neo đơn không đủ điều kiện kinh tế và nhân lực để vào tận nơi đưa hài cốt liệt sĩ về. Có những gia đình liệt sĩ chỉ còn mẹ già, hoặc cha mẹ anh em ruột không còn ai, có gia đình thì nghèo túng, thân nhân liệt sĩ phiêu tán làm ăn xa, nên dù rất mong muốn họ vẫn chưa thể đưa hài cốt liệt sĩ về. Nhằm hỗ trợ các gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn đưa hài cốt liệt sĩ từ Phú Quốc về, Ban Liên lạc CCB Hải quân Thanh Hóa đã đứng ra kêu gọi các tổ chức, cá nhân ủng hộ nguồn kinh phí để thực hiện công việc “Đền ơn đáp nghĩa” và tổ chức đoàn đi vào tận nơi đưa hài cốt đồng đội về quê hương.

 

Ba rưỡi sáng chúng tôi lên đường với đoàn đi 10 người, chiếc xe ô tô được thiết kế riêng một giá sắt vững chãi để chở hài cốt trên chặng về. Sau 5 ngày đường, chúng tôi có mặt tại TP Rạch Giá. Được sự giúp đỡ tận tình của giám đốc Đặng Hồng Sơn và cán bộ, nhân viên các phòng, ban của Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh Kiên Giang, đoàn đã nhanh chóng hoàn thiện các thủ tục di chuyển hài cốt liệt sĩ theo quy định. Đoàn tiếp tục lên đường đến Hà Tiên để đi tàu ra Phú Quốc.

Sau một chặng đường dài vượt qua hàng chục tỉnh, thành duyên hải bằng đường bộ và ba tiếng đồng hồ đi tàu biển, chúng tôi đã đặt chân lên đảo Phú Quốc. Nơi đây, qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ và chiến tranh biên giới phía Tây Nam, đã có biết bao chiến sĩ cách mạng trung kiên bị tù đày, bức hại, hy sinh. Hàng ngàn liệt sĩ vẫn còn nằm lại trên đảo Ngọc này suốt mấy chục năm qua mà chưa được về quê mẹ.

Việc đầu tiên sau khi đoàn có mặt tại Phú Quốc là đến Nghĩa trang Dương Đông để dâng hương cho các anh hùng liệt sĩ.  17 ngôi mộ được di dời về quê hương Thanh Hóa trong dịp này là những cán bộ, chiến sĩ hy sinh trong thời kỳ chiến tranh biên giới Tây Nam, giúp nước bạn Campuchia diệt trừ chế độ Pôn pốt Iêng xa ri – thảm họa diệt chủng của loài người. Các đồng chí hy sinh được đưa về lần này đều ở các đơn vị thuộc quân chủng hải quân: Lữ đoàn 126, 101 đặc công, Lữ đoàn 171 cơ động, Vùng 5…, hầu hết là quê miền biển: Tĩnh Gia, Quảng Xương, Hậu Lộc, Hoằng Hóa, Nga Sơn…

Dưới trời Phú Quốc lồng lộng nắng và gió, những ngôi mộ ốp đá trắng xếp ngay hàng thẳng lối, giống như những hàng quân trong đội ngũ duyệt binh. Những đóa sen trên mộ rạng ngời lên màu hồng phấn, những nén nhang rưng rưng khói tỏa… Nhìn về phía trước nghĩa trang, biển xanh mênh mang hòa với màu trời bát ngát, một khung cảnh thật yên bình, khoáng đạt. Các bác, các anh đã nằm lại nơi đây suốt hàng chục năm qua, được cán bộ, quân và dân đảo Phú Quốc chăm nom hương khói. Hôm nay, rất nhiều đồng đội, đồng hương, con cháu đã có mặt  để đưa đón các bác, các anh về quê mẹ.

Đến bên từng phần mộ chuẩn bị được cất bốc di dời, CCB Nguyễn Văn Hạnh thay mặt đoàn CCB hải quân Thanh Hóa  khấn hương hồn các liệt sĩ xin đưa các anh về. Không theo khuôn mẫu các bài văn khấn thông thường, ông Hạnh nói với đồng đội nằm dưới mộ mà như đang nói chuyện với người còn sống: “Anh Hải, anh Cát, anh Hồng ơi!… Đất nước hòa bình thống nhất từ lâu, nhưng gia đình còn nhiều khó khăn, lại xa xôi cách trở nên mãi đến bây giờ mới có điều kiện vào đây đón  các anh về. Xin các anh vui vẻ mỉm cười nơi chín suối mà đại xá cho sự chậm trễ này. Ngày mai đúng giờ tốt ngày lành, chúng tôi xin đưa linh cốt của các anh lên để về với quê hương, với  anh em thân tộc nhé!” Chỉ mấy lời mộc mạc vậy thôi, mà ai cũng rưng rưng nước mắt. Chị Nguyễn Thị Lý, em gái của liệt sĩ Nguyễn Minh Hải òa lên khóc sau khi ông Hạnh khấn xong trước phần mộ anh mình.

Bên mộ cha, liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân, anh Nguyễn Viết Trung quê Nga Sơn lặng lẽ sắp đặt mâm lễ. Cha nhập ngũ từ khi anh còn trong bụng mẹ và từ ấy không về, nên anh không được biết mặt cha. Giờ được gặp thì cha chỉ còn là ngôi mộ trắng dưới bóng cây đại già cũng trổ hoa màu trắng giữa nghĩa trang Phú Quốc. Anh bảo: “Mẹ mình còn sống nhưng không dám cho bà đi cùng, vì sợ vào đây bà lại khóc lóc ảnh hưởng sức khỏe”.

Bác Trần Quang Huy, thân nhân của liệt sĩ Trần Văn Hòa kể chuyện: “Năm ấy em tôi mới 16 tuổi thôi, chiến tranh mà, cứ anh nào cao cao một chút mà có tinh thần xung phong thì được nhập ngũ liền. Vào bộ đội cùng đợt với 8 anh em khác, nhưng họ đều về hết, chỉ mình chú ấy không về. Tội nghiệp chú ấy, hy sinh  khi mới có 19 tuổi xuân, chưa kịp yêu, chưa một lần về phép thăm gia đình”. Năm 2003 bác Huy đi tìm mộ em, được Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh  báo địa chỉ phần mộ ở tận Phú Quốc, bác đã đưa mẹ vào thăm một lần, nhưng ngày ấy Nhà nước chưa có chủ trương cho di dời phần mộ liệt sĩ. Chờ đợi đến tận hôm nay, mẹ đã già yếu, nên ông thay mặt gia đình vào đưa di cốt em trai về.

Đến bên ngôi mộ nằm ngay dưới bóng cây đại râm mát,  bác Vũ Xuân Kính ở huyện Quảng Xương reo lên: “Đây rồi! Đây là anh Lữ Trọng Hồng, ở cạnh làng tôi! Ai ngờ vào đây lại gặp đồng hương!” CCB Nguyễn Văn Hạnh cùng quê với liệt sĩ Hồng cho biết: “Gia đình anh Hồng điều kiện khó khăn nên không vào đây được và cũng chưa tin tưởng là anh còn phần mộ ở trong này. Nhờ anh em truyền hình Thanh Hóa quay lại phần mộ này để xác thực, báo tin cho gia đình mừng!”. Rồi ông rút điện thoại alo ngay cho người nhà liệt sĩ Lữ Trọng Hồng biết tin. Bên kia đầu dây, một giọng hồ hởi vang lên: “Vậy à bác, mừng quá, nhờ bác chụp lại tấm hình ngôi mộ gửi qua zalo cho em với!”.

Những ngày đoàn Thanh Hóa vào cất bốc hài cốt liệt sĩ, ông Bùi Văn Cường cán bộ quản trang vô cùng tất bật. Sau khi rà soát hết toàn bộ hồ sơ đảm bảo theo quy định, ông Cường yên tâm dẫn các đồng đội, thân nhân liệt sĩ lên nghĩa trang, bàn giao từng phần mộ. Hỏi chuyện thì được biết, ông Cường cũng là người quê Thanh Hóa và đã gắn bó với nghĩa trang này suốt 20 năm qua. Những ngày lễ tết, ông thay mặt các gia đình ở quê xa thắp hương cho liêt sĩ. Sống ngay tại nghĩa trang, ông chưa bao giờ có cảm giác nơi đây buồn tẻ, hoang lạnh, bởi đối với ông mỗi ngôi mộ thân thiết như một người anh em. Nên mỗi lần đưa tiễn di cốt các anh về quê, ông vừa vui, vừa buồn, vui vì mừng cho các anh được về với gia đình, quê hương, buồn vì phải chia tay các anh như chia tay một người ruột thịt.

Tại Nghĩa trang Dương Đông, trong buổi sáng thực hiện việc cất bốc di cốt liệt sĩ, chúng tôi gặp nhiều người là đồng hương, đồng đội, người thân của các liệt sĩ hiện đang sinh sống ở Phú Quốc. Nghe tin đưa các bác các anh về, họ đến để thắp nén hương chia tay. Suốt hàng chục năm nằm ở nghĩa trang này, tuy xa quê hương, nhưng phần mộ các liệt sĩ luôn được bà con quê Thanh Hóa sinh sống tại Phú Quốc thường xuyên đến chăm lo hương khói.

Hai mươi chiến sĩ trẻ dưới sự chỉ huy của đồng chí Nguyễn Ngọc Chuyên, Trưởng Ban chính sách Phòng Chính trị, Bộ Tư lệnh hải quân vùng 5, đã hỗ trợ các thân nhân liệt sĩ lần lượt cất bốc 17 hài cốt chu đáo, an toàn trong một buổi sáng. Dưới sự hướng dẫn đầy kinh nghiệm của ông Bùi Văn Cường cán bộ quản trang, các ngôi mộ được mở phần đá ốp phía trên, sau khi đưa di cốt lên, chỉ cần chỉnh sửa một chút lại trả về nguyên vẹn hình dáng ban đầu. Ông Cường nói: “Giữ nguyên phần mộ để khi nào các bác liệt sĩ muốn vào đây thăm đồng đội, thì lại về “ngôi nhà” của mình để ở. Đây cũng là quê hương thứ hai của các bác, giờ các bác đi mây về gió, ra Bắc hay vào Nam cũng đều có quê, có nhà của mình”.

Lễ tiễn đưa hài cốt liệt sĩ về quê  được tổ chức vào buổi sáng hôm sau, với  sự tham gia của lãnh đạo và cán bộ, chiến sĩ Bộ Tư lệnh vùng 5 hải quân.  Một cơn mưa to gió lớn bất chợt ào đến. Qua cửa kính nhà tang lễ nhìn lên nghĩa trang, những ngôi mộ nghiêm trang dưới mưa gió, có lẽ trong giây phút tiễn đưa xúc động này, những người ở lại bên dưới những nấm mồ kia cũng không cầm được nước mắt khi chia tay những đồng đội đã bao năm gắn bó.

Trên suốt chặng đường về, mỗi lần dừng nghỉ, CCB Nguyễn Văn Hạnh lại thay mặt đoàn làm thủ tục “mời” các liệt sĩ ăn sáng, ăn trưa, vẫn cách nói chuyện như với người còn sống. Việc đưa rước hài cốt vì vậy không có vẻ bi lụy đau thương như thường thấy. Người đã khuất dù chỉ hiển hiện trong phần di cốt phủ màu cờ đỏ, nhưng đối với đồng đội, họ vẫn tồn tại thân thuộc như lúc đang còn sống. Trong suốt hành trình, chúng tôi tưởng như các anh luôn có mặt, cùng đồng đội chúc nhau chén rượu quê mang theo, cùng vui cười trong những câu chuyện tếu táo, hài hước và những kỷ niệm đẹp của đời lính, khiến cho suốt dọc đường về, ai nấy đều phấn chấn như được trẻ lại ở cái thời “đường ra trận mùa này đẹp lắm”.

Sau 15 ngày thực hiện chuyến đi, đoàn về đến Trung tâm Hội nghị tỉnh Thanh Hóa. UBND tỉnh Thanh Hóa đã tổ chức lễ tiếp nhận hài cốt liệt sĩ chu đáo, với sự tham gia của đông đảo các đồng chí lãnh đạo tỉnh, các sở, ban, ngành, địa phương. Sau đó, từng phần di cốt được đưa về quê hương, để chính quyền địa phương và gia đình làm lễ mai táng tại nghĩa trang quê nhà.

Cùng những CCB hải quân Thanh Hóa ra đảo Phú Quốc để đưa hài cốt các liệt sĩ về quê hương, tôi mới thấm thía hết nghĩa tình đồng chí, đồng đội, đồng hương, tình thân gia đình và tình đồng bào giữa hai miền Nam – Bắc… Trải nghiệm những cung bậc tình cảm ấy, những người trẻ như chúng tôi mới thấu hiểu được: Vì sao cha ông ta sẵn sàng đổi máu xương vì độc lập, thống nhất nước nhà và vì sự nghiệp quốc tế cao cả. Tuổi mười tám đôi mươi, tạm biệt quê hương gia đình đi làm nhiệm vụ thiêng liêng mà Tổ quốc giao phó, nhiều người chưa được nhìn mặt đứa con thơ sắp chào đời, chưa kịp có mái ấm hạnh phúc riêng tư, thậm chí chưa kịp có mối tình đầu. Ngày trở về, được ôm trọn trong vòng tay của những người  thân, đồng đội của mình, những chàng trai sức vóc “bẻ gãy sừng trâu” năm xưa chỉ còn là những phần di cốt nhẹ bẫng, thậm chí  nhẹ hơn cả khi vừa lọt lòng mẹ. Lúc ra đi, họ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, khi trở về, hương hồn cũng nhẹ nhàng, thanh thản vì từ nay sẽ được an yên trong lòng đất mẹ và cả những người còn sống cũng không còn phải băn khoăn trăn trở vì chưa đưa được các anh về với quê hương yêu dấu.

 

 Bài và ảnh: Mai Hương
(Đài PTTH Thanh Hóa)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@thieungoc.gov.vn
Thích và chia sẻ bài này trên