Kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20-11) Tôn sư trọng đạo xưa và nay | Tháng Mười Một 19, 2017

(Sự kiện) - (THO) - Vào mỗi dịp kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20-11), trên khắp mọi miền đất nước, các thế hệ học trò lại gửi những lời chúc mừng tốt đẹp nhất, những bông hoa tươi thắm đến các thầy giáo, cô giáo với tấm lòng biết ơn sâu sắc. Đó là truyền thống “tôn sư trọng đạo” từ bao đời nay của dân tộc ta.

Ca dao có câu: “Muốn sang thì bắc cầu kiều; muốn con hay chữ thì yêu kính thầy” và tục ngữ cũng đã dạy: “Không thầy đố mày làm nên”… đủ thấy được lòng trân trọng, kính yêu của nhân dân ta dành cho người thầy – những kỹ sư tâm hồn của mọi thời đại như thế nào. Trong xã hội phong kiến, với nền giáo dục “cửa Khổng sân Trình”, người thầy có một vị trí rất quan trọng, chỉ ở dưới vua, thậm chí được đặt lên trên cả cha mẹ: Quân – Sư – Phụ (Vua – Thầy – Cha). Học trò ngày xưa phải thấm nhuần và tuân theo luân lý ấy. Ở thời đó, trước khi cho con đi học, cha mẹ sắm một mâm lễ bái lạy tổ tiên, mong con học hành sáng dạ, đỗ đạt. Sau đó, gia đình lại có một “lễ mọn”, thể hiện “lòng thành” dâng lên thầy mà con mình sẽ theo học. Nhiều gia đình còn gửi gắm con ở luôn bên nhà thầy. Đạo trò xưa không chỉ tôn kính người thầy của mình, mà còn có trách nhiệm, nghĩa vụ lớn đối với thầy. Khi ra đường, gặp thầy, học trò phải ngả nón mũ vòng tay chào lễ phép. Lúc thầy già yếu, các đồng môn thường lo sắm cỗ thọ đường (áo quan). Thầy qua đời, trò chung nhau lo việc ma chay và có trách nhiệm với gia đình thầy, với ngày giỗ thầy… Tất cả những việc làm đó hoàn toàn xuất phát từ lẽ tự nhiên mà không hề vụ lợi, ép buộc. Mối quan hệ thầy – trò tượng trưng cho nét đẹp văn hóa ứng xử của người dân Việt Nam. Người thầy luôn là một tấm gương sáng cho học trò noi theo. Tìm trong lịch sử dân tộc ta có biết bao bậc thầy vĩ đại, cả đời tận trung vì dân, vì nước. Cuộc sống của họ thanh bần mà được người dân ca tụng, lưu danh muôn thuở. Ví như thầy giáo Chu Văn An (thời Trần), là người thầy tài cao, đức trọng, ngay thẳng, cương trực, ông có công dạy dỗ nhiều người thành đạt nhưng không màng danh lợi. Hay nhân cách cứng cỏi, bản lĩnh của cụ Tư đồ Trần Nguyên Đán; nhà giáo Lương Đắc Bằng nghiêm khắc dạy bảo, truyền kinh lý cho Nguyễn Bỉnh Khiêm thi đỗ Trạng nguyên… Do lấy đạo đức làm nền tảng cơ bản, lấy luân lý làm kiến thức phổ thông nên quan hệ thầy – trò ngày xưa  rất khuôn phép theo lễ giáo phong kiến, thể hiện được những nét đẹp trong văn hóa truyền thống của một nền giáo dục Nho học.

Ngày nay, khi đất nước đang chuyển mình với những chủ trương đổi mới trên tất cả các lĩnh vực kinh tế, văn hóa, xã hội, truyền thống “tôn sư trọng đạo” vẫn được tiếp nối và phát huy. Vị trí người thầy không ngừng được nâng lên, ơn nghĩa đối với người thầy vẫn là một trong những đạo lý được coi trọng. Đặc biệt, Đảng và Nhà nước cũng như toàn xã hội luôn quan tâm đến giáo dục và đời sống vật chất, tinh thần của người thầy; đề ra nhiều chính sách nhằm ưu tiên cho phát triển giáo dục, coi trọng giáo dục là quốc sách hàng đầu. Các gia đình luôn chú trọng đến việc học hành của con em mình… Tuy nhiên, bên cạnh những em chăm chỉ ngoan ngoãn, thực hiện đúng đạo làm trò, kính yêu và tôn trọng thầy, cô giáo, đã có không ít bạn quên đi đạo nghĩa thầy trò. Có những học sinh vô tình hoặc cố ý vi phạm đạo làm trò, xúc phạm thầy, cô giáo, vô lễ với những người đang hàng ngày dạy bảo mình những điều hay, lẽ phải, truyền đạt cho mình những tinh hoa tri thức nhân loại. Bên cạnh đó, dưới tác động của mặt trái cơ chế thị trường và những tiêu cực của đời sống xã hội, một bộ phận nhà giáo thiếu tâm huyết với nghề, đánh mất lòng tự trọng nghề nghiệp, xu hướng thương mại hóa giáo dục đã tạo ra vòng xoáy cuốn một bộ phận giáo viên rời xa truyền thống và tôn chỉ của nghề sư phạm. Có những thầy, cô giáo vi phạm đạo đức nghề nghiệp, thậm chí vi phạm pháp luật… Tất cả đã và đang làm phương hại đến truyền thống “tôn sư trọng đạo”, làm tổn thương đến những nhà giáo chân chính.

Người xưa thường nói “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, nghĩa là một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy. Hàm ý muốn nhắc nhở chúng ta về đạo thầy – trò. Rằng phải tôn kính, biết ơn người dạy dỗ, dìu dắt mình, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất. Mang ơn thầy là bổn phận của người học bởi “không thầy đố mày làm nên”. Lịch sử như một hành trình, để giữ gìn một giá trị quý báu, không phụ thuộc vào thời điểm lịch sử. Hiện nay, chúng ta đang  tiến hành đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục nước nhà theo nghị quyết của Đảng. Mỗi thầy giáo, cô giáo phải luôn là một người tốt, một nhà giáo mẫu mực, là tấm gương sáng cho học sinh noi theo. Ngoài kiến thức, người thầy phải có đạo đức lối sống mẫu mực, có lòng yêu thương học trò, yêu nghề, sống nhân ái nghĩa tình, trọng đạo lý. Học sinh cũng phải phát huy truyền thống “tôn sư trọng đạo” thì sự nghiệp “trồng người” mới phát huy hiệu quả.

. Bài và ảnh: Phong Sắc
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@nguyentandung.org
Xem thêm:
Biển đảo, An ninh Quốc phòng, Biển Đông, Sức mạnh quân sự Việt Nam, Thời sự quốc tế, Tin tức thời sự
Home » Thanh hóa » Sự kiện »

(Sự kiện) - (THO) - Vào mỗi dịp kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20-11), trên khắp mọi miền đất nước, các thế hệ học trò lại gửi những lời chúc mừng tốt đẹp nhất, những bông hoa tươi thắm đến các thầy giáo, cô giáo với tấm lòng biết ơn sâu sắc. Đó là truyền thống “tôn sư trọng đạo” từ bao đời nay của dân tộc ta.

Ca dao có câu: “Muốn sang thì bắc cầu kiều; muốn con hay chữ thì yêu kính thầy” và tục ngữ cũng đã dạy: “Không thầy đố mày làm nên”… đủ thấy được lòng trân trọng, kính yêu của nhân dân ta dành cho người thầy – những kỹ sư tâm hồn của mọi thời đại như thế nào. Trong xã hội phong kiến, với nền giáo dục “cửa Khổng sân Trình”, người thầy có một vị trí rất quan trọng, chỉ ở dưới vua, thậm chí được đặt lên trên cả cha mẹ: Quân – Sư – Phụ (Vua – Thầy – Cha). Học trò ngày xưa phải thấm nhuần và tuân theo luân lý ấy. Ở thời đó, trước khi cho con đi học, cha mẹ sắm một mâm lễ bái lạy tổ tiên, mong con học hành sáng dạ, đỗ đạt. Sau đó, gia đình lại có một “lễ mọn”, thể hiện “lòng thành” dâng lên thầy mà con mình sẽ theo học. Nhiều gia đình còn gửi gắm con ở luôn bên nhà thầy. Đạo trò xưa không chỉ tôn kính người thầy của mình, mà còn có trách nhiệm, nghĩa vụ lớn đối với thầy. Khi ra đường, gặp thầy, học trò phải ngả nón mũ vòng tay chào lễ phép. Lúc thầy già yếu, các đồng môn thường lo sắm cỗ thọ đường (áo quan). Thầy qua đời, trò chung nhau lo việc ma chay và có trách nhiệm với gia đình thầy, với ngày giỗ thầy… Tất cả những việc làm đó hoàn toàn xuất phát từ lẽ tự nhiên mà không hề vụ lợi, ép buộc. Mối quan hệ thầy – trò tượng trưng cho nét đẹp văn hóa ứng xử của người dân Việt Nam. Người thầy luôn là một tấm gương sáng cho học trò noi theo. Tìm trong lịch sử dân tộc ta có biết bao bậc thầy vĩ đại, cả đời tận trung vì dân, vì nước. Cuộc sống của họ thanh bần mà được người dân ca tụng, lưu danh muôn thuở. Ví như thầy giáo Chu Văn An (thời Trần), là người thầy tài cao, đức trọng, ngay thẳng, cương trực, ông có công dạy dỗ nhiều người thành đạt nhưng không màng danh lợi. Hay nhân cách cứng cỏi, bản lĩnh của cụ Tư đồ Trần Nguyên Đán; nhà giáo Lương Đắc Bằng nghiêm khắc dạy bảo, truyền kinh lý cho Nguyễn Bỉnh Khiêm thi đỗ Trạng nguyên… Do lấy đạo đức làm nền tảng cơ bản, lấy luân lý làm kiến thức phổ thông nên quan hệ thầy – trò ngày xưa  rất khuôn phép theo lễ giáo phong kiến, thể hiện được những nét đẹp trong văn hóa truyền thống của một nền giáo dục Nho học.

Ngày nay, khi đất nước đang chuyển mình với những chủ trương đổi mới trên tất cả các lĩnh vực kinh tế, văn hóa, xã hội, truyền thống “tôn sư trọng đạo” vẫn được tiếp nối và phát huy. Vị trí người thầy không ngừng được nâng lên, ơn nghĩa đối với người thầy vẫn là một trong những đạo lý được coi trọng. Đặc biệt, Đảng và Nhà nước cũng như toàn xã hội luôn quan tâm đến giáo dục và đời sống vật chất, tinh thần của người thầy; đề ra nhiều chính sách nhằm ưu tiên cho phát triển giáo dục, coi trọng giáo dục là quốc sách hàng đầu. Các gia đình luôn chú trọng đến việc học hành của con em mình… Tuy nhiên, bên cạnh những em chăm chỉ ngoan ngoãn, thực hiện đúng đạo làm trò, kính yêu và tôn trọng thầy, cô giáo, đã có không ít bạn quên đi đạo nghĩa thầy trò. Có những học sinh vô tình hoặc cố ý vi phạm đạo làm trò, xúc phạm thầy, cô giáo, vô lễ với những người đang hàng ngày dạy bảo mình những điều hay, lẽ phải, truyền đạt cho mình những tinh hoa tri thức nhân loại. Bên cạnh đó, dưới tác động của mặt trái cơ chế thị trường và những tiêu cực của đời sống xã hội, một bộ phận nhà giáo thiếu tâm huyết với nghề, đánh mất lòng tự trọng nghề nghiệp, xu hướng thương mại hóa giáo dục đã tạo ra vòng xoáy cuốn một bộ phận giáo viên rời xa truyền thống và tôn chỉ của nghề sư phạm. Có những thầy, cô giáo vi phạm đạo đức nghề nghiệp, thậm chí vi phạm pháp luật… Tất cả đã và đang làm phương hại đến truyền thống “tôn sư trọng đạo”, làm tổn thương đến những nhà giáo chân chính.

Người xưa thường nói “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, nghĩa là một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy. Hàm ý muốn nhắc nhở chúng ta về đạo thầy – trò. Rằng phải tôn kính, biết ơn người dạy dỗ, dìu dắt mình, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất. Mang ơn thầy là bổn phận của người học bởi “không thầy đố mày làm nên”. Lịch sử như một hành trình, để giữ gìn một giá trị quý báu, không phụ thuộc vào thời điểm lịch sử. Hiện nay, chúng ta đang  tiến hành đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục nước nhà theo nghị quyết của Đảng. Mỗi thầy giáo, cô giáo phải luôn là một người tốt, một nhà giáo mẫu mực, là tấm gương sáng cho học sinh noi theo. Ngoài kiến thức, người thầy phải có đạo đức lối sống mẫu mực, có lòng yêu thương học trò, yêu nghề, sống nhân ái nghĩa tình, trọng đạo lý. Học sinh cũng phải phát huy truyền thống “tôn sư trọng đạo” thì sự nghiệp “trồng người” mới phát huy hiệu quả.

. Bài và ảnh: Phong Sắc
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@thieungoc.gov.vn
Thích và chia sẻ bài này trên
Tags: ,